Tôi khép hai tay trước mắt, nhìn ra ngoài cửa kính, chóp mũi đỏ lên vì lạnh.
"Thấy được gì đâu?" Ngô Thừa Thừa cũng tiến tới, "Tối om om."
"Trời đổ tuyết kìa."
Cậu ấy nghiêng đầu, giật mình cười hỏi: "Đã bao lâu rồi cậu không thấy tuyết vậy?"
"Không lâu lắm, mới ba năm, ở Bắc Kinh thỉnh thoảng cũng có tuyết, nhưng..." Tôi nhìn màn đêm ngoài cửa sổ, bên tai là tiếng xình xịch nhịp nhàng của con tàu màu xanh, "Lâu lắm rồi mới thấy tuyết nhiều thế này."
Bình nguyên bao la được bao phủ một màu trắng tuyết, kéo dài không bến bờ, qua cửa sổ vẫn cảm nhận được cảnh hoang liêu tiêu điều, cảm giác như bản thân là một chú chó nhỏ, nhận ra con đường dẫn về quê hương.
Ngô Thừa Thừa gật đầu, gác cằm lên vai tôi: "Cũng đúng, lần cuối cậu về là hồi cấp 3, tới nay đã bao nhiêu năm, welcome home."
"Đúng thế, cuối cùng cũng trở về."
Cảm xúc này, khung cảnh này, bầu không khí này quá đỗi rung động, ai dè Lý Miễn lại phá hỏng: "Xúc động sớm rồi đấy, phải đi tàu một đêm nữa mới tới, giờ mới cách nhà mấy trăm km."
Từ Chi Dương ngồi bên cạnh, bật cười nhẹ nhàng.
-
Đó là vào dịp đầu tháng 3, phương Nam đã nhú mầm xanh, trong khi tuyết miền Bắc vẫn chưa tan, chúng tôi quay về trước khi trường tiểu học bị dỡ, cùng ngồi một chuyến tàu.
Đêm buông, mọi người đã lên giường nằm, toa tàu yên tĩnh vô cùng. Tôi nằm giường dưới, nghe Ngô Thừa Thừa kể chuyện cậu ấy đã thu phục bạn cùng nhà người Anh bằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-lai-chuyen-xua/1092743/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.