Tôi ngoái đầu, đúng lúc cậu cũng dời mắt khỏi cốc giấy, tự nhiên ngước lên như chỉ là một cái nhìn thoáng qua bình thường.
Trong quán quá tối, chỉ có ánh sáng lờ mờ phát ra từ màn hình, khiến gương mặt cậu trở nên không chân thật - dường như đã thay đổi, đường nét góc cạnh hơn, biểu cảm được giấu nhẹm, điềm tĩnh ngồi nơi ấy, tóc mái lưa thưa trước trán, có vẻ mới cắt gần đây.
Là Lý Miễn.
Có cảm giác tốc độ chớp mắt chậm hẳn, dòng suy nghĩ rời rạc không thể tìm về trong phút chốc, chỉ biết ngẩn ngơ nhìn cậu.
Cậu điềm nhiên đón nhận ánh mắt tôi, một lúc lâu sau mới mím môi mỉm cười, vươn tay chỉ vào cốc giấy bên cạnh tôi: “Của tớ.”
Tôi ngơ ngác nhìn xuống chiếc cốc, bỗng nhận ra đó chính là nét chữ của cậu, vừa hoàn hồn thì nghe thấy giọng của cậu.
Đúng là Lý Miễn thật rồi... Tôi vô thức gật đầu khẳng định, lại nhìn lên, miệng há to mà chẳng thể cất nổi thành lời.
“Không nhận ra à?” Cậu trầm giọng hỏi, nghiêng người tới trước cầm lấy cốc giấy, uống mấy ngụm rồi hắng giọng, “Đã bao lâu rồi không gặp?”
Sóng lòng dao động dồn dập, mất khả năng khống chế biểu cảm, quên luôn cả hệ thống ngôn ngữ, còn Lý Miễn, một câu chào hỏi của cậu mới nhẹ nhàng làm sao, cứ như thể vừa gặp nhau ngày hôm qua.
Gặp ma rồi. Dằn lại kích động, há miệng toan trả lời, nhưng chỉ biết hít thở thật sâu.
Nghe thấy Trần Tiêu Dĩnh thấp giọng hỏi: “Cậu làm sao thế?”
Tôi lắc đầu, im lặng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-lai-chuyen-xua/1092720/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.