Năm 2008, miền Nam gặp thảm họa tuyết lớn, một trận động đất 8,0 độ Richter xảy ra ở Vấn Xuyên; thế vận hội Olympic mùa hè lần thứ 29 được tổ chức tại Bắc Kinh; sự cố melamine khiến công chúng chú ý hơn đến vấn đề an toàn thực phẩm; tàu vũ trụ có người lái Thần Châu 7 đã được phóng thành công.
Mỗi ký ức hẵng còn mới mẻ, trong một năm vô cùng đặc biệt với nhiều sự kiện lớn in dấu ký ức chung của người dân cả nước. Nhưng lúc ấy chúng tôi nào hay biết, ngày 1 tháng 1 năm 2008, đếm ngược khoảnh khắc giao thừa đã qua, đối với tôi, sự kiện lớn nhất chính là câu nói ấy của Từ Chi Dương.
Chính xác là năm chữ: bắt đầu theo đuổi cậu.
- --
Từ Chi Dương theo tôi về tới dưới ký túc xá, nghe rất rõ tiếng bước chân đạp tuyết của cậu ở phía sau. Điều đó khiến tôi nhớ lại thời thơ ấu của mình, càng cảm thấy xấu hổ, tiếp tục tăng tốc bước chân.
Cuối cùng cũng tới cổng trường, tôi ngoái đầu nói nhanh: “Cậu mau về đi!”
“Muộn rồi, để tớ đưa cậu đến dưới ký túc xá.” Cậu thở dài bất đắc dĩ, “Có chắc chắn vào được không?”
“Được, tớ nhờ Trần Tiêu Dĩnh mở cửa sổ rồi.”
“Ừ.” Từ Chi Dương hất cằm ra hiệu, “Đi đi, tớ theo sau.”
“...” Tôi đâm lúng túng, đi một bước ngoái đầu ba lần, cuối cùng cũng chịu thua. Hai chúng tôi bước song song trên nền tuyết, cả thế giới trở nên tĩnh lặng.
Càng yên tĩnh càng chột dạ, tôi không kìm được mở miệng: “Từ Chi Dương,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-lai-chuyen-xua/1092719/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.