“Đôi K.”
“Chặt!”
“...” Tôi nhíu mày, rút thêm hai lá bài trên bàn, muốn xem còn gỡ được không.
“Đừng tính nữa, đấu địa chủ cần gì nghiêm túc thế.”
Trần Tiêu Dĩnh làm mặt gian, nhướn mày giục: “Rốt cuộc có rút không?”
“Chẹp, đợi sau vậy...”
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng trịnh trọng rút một lá trong tay, chỉ thiếu nước la lên “nổ!”.
Chợt lúc này cửa phòng bị đẩy ra, một cô bạn cầm bình nước nóng gọi: “Khương Lộc, đồng hương đang chờ cậu ở bên dưới kìa!”
- --
Thời tiết Bắc Kinh thay đổi rất nhanh, sau ngày Quốc khánh nhiệt độ giảm liên tục, ngoài trời gió lạnh buốt, phải hít thở thật sâu mới giữ được tỉnh táo. Tôi lê dép, khép chặt áo khoác trên người, đi về phía Lâm Hiếu Thành.
Có ai ngờ tốt nghiệp cấp 3 xong, chúng tôi vẫn là bạn học – cả hai đứa thi cùng trường đại học.
“Đi nghỉ về rồi à? Tìm tớ có việc gì không?”
Cậu ta đang nhìn quanh quất, nghe thấy tiếng mới hoàn hồn, lấy ra một phong bì dày trong túi: “À, đưa tiền cho cậu.”
“Hả?” Tôi ngơ ngác nhận lấy, áng chừng sức nặng trong tay rồi ngó vào trong, “Nhiều thế, tiền gì vậy?”
Cậu ta lại nhìn đi chỗ khác, cất tiếng chào với nữ sinh đi ngang qua. Tôi cố giữ kiên nhẫn, huơ tay trước mắt cậu ta: “Bộ trưởng bộ ngoại giao, tiền gì đây?”
“Hôm Quốc khánh về nhà có gặp bố cậu, bác ấy nói cậu muốn mua laptop nên nhờ tớ chuyển tiền cho cậu, đỡ phải ra ngân hàng chuyển khoản.”
“Ây da, nhà tớ tin tưởng cậu quá, cám ơn.” Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-lai-chuyen-xua/1092718/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.