Tôi chưa từng đến thư viện sớm như thế này bao giờ.
Vẫn chưa tới giờ bật máy sưởi, lạnh chết đi được, cũng chẳng có mấy người. Tôi ngồi lọt thỏm giữa hai kệ sách khổng lồ, dựa sát cửa sổ hưởng tí nhiệt lượng mặt trời.
Bận bịu viết viết vẽ vẽ lên vở, chốc chốc lại đổi biểu cảm, xoa tay run chân, tính chuyển động năng thành nhiệt năng. Vừa khổ sở hít mũi vừa tìm khăn giấy, bỗng nghe thấy tiếng bước chân từ xa lại gần.
Không phải nói buổi sáng có tiết sao, sao giờ lại đến?!
Nhanh nhanh nhanh khăn giấy đâu rồi... Nhanh! Hồi nhỏ còn có thể nước mũi tèm lem ở trước mặt Lý Miễn, nhưng giờ tuyệt đối không. Tuy nhiên, càng cuống tay càng không nghe theo điều khiển, không rút khăn giấy ra nổi, mà mạnh tay hơn thì *bộp* một phát rơi xuống đất.
Khó xử đến mức tuyệt vọng, tôi che mũi cúi người xuống nhặt, sau đó không đứng dậy nữa. Tôi ngồi ở dưới gầm bàn, vừa mới rút khăn giấy ra thì thấy một đôi giày sặc sỡ dừng bên.
“Làm trò gì thế hả Khương Lộc, thấy tớ mà kích động vậy à?”
“...” Tôi chống tay lên bàn đứng dậy, vô cùng bực bội, “Lâm Hiếu Thành, mới sáng sớm cậu đến thư viện làm gì?”
“Tớ đến gặp em Lý năm nhất.” Cậu ta cợt nhã kéo ghế ra, ngồi xuống đối diện, “Người đâu rồi?”
“Bây giờ cậu ấy họ Chu.” Tôi thong thả lau mũi, nhân tiện nhắc nhở, “Còn nữa, đừng có gọi đàn em này nọ, sinh nhật của Lý Miễn lớn hơn cậu.”
“Tớ năm hai, cậu ta năm nhất, không phải nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-lai-chuyen-xua/1092721/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.