Hồi ấy tôi nào đâu hay, đó lại là kỳ nghỉ đông vô tư lự cuối cùng trong đời.
Trượt băng, lên mạng, rong ruổi khắp nơi, tung hoành mọi ngõ ngách sân trường. Bình thường trường đại học là của sinh viên, nhưng trong ngày nghỉ lại thuộc về học sinh tiểu học.
Còn vài ngày nữa là bước sang năm mới, tiệm net đóng cửa, chủ tiệm phải về quê ăn Tết. Năm đứa chúng tôi hậm hực bỏ về, nghe tiếng pháo nổ đùng đoàng xung quanh.
Ngô Thừa Thừa cao giọng đề nghị đến cửa hàng văn phòng phẩm, Ngụy Tiêu là người đầu tiên từ chối. Cậu ấy đang chat dở, chỉ muốn nhanh chóng tìm chỗ khác lên mạng.
Ngụy Tiêu ngồi lì trong tiệm net cả ngày là đợi người ta lên mạng. Lúc đó tôi không cách nào hiểu nổi, cũng không khuyên được cậu ấy, chỉ cảm thấy tình cảm khó tin ấy đã đẩy cậu ra xa, dần rời xa chúng tôi.
Đương nhiên, quá trình trưởng thành của người nào mà chẳng có thời kỳ nổi loạn, nhưng thời kỳ nổi loạn của Ngụy Tiêu lại kéo dài những 30 năm. Thành viên ban nhạc chỉ là một khoảnh khắc không mấy đặc sắc trong thời kỳ nổi loạn kéo dài của cậu ấy.
Về sau chúng tôi thường đùa nhau, tôi bảo, chắc chắn Ngụy Tiêu cậu là người trưởng thành sớm nhất trong bọn mình, mới học tiểu học đã đi thích sinh viên đại học.
Cậu ấy lại khinh thường, nói đó mà thích cái gì, còn cậu đi từ thích đến kết hôn, cậu mới là người trưởng thành sớm nhất.
- --
Ngụy Tiêu đi tìm tiệm net, bốn chúng tôi kéo nhau tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-lai-chuyen-xua/1092710/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.