“Chị ơi, em phát nhạc nhé.”
Giờ giải lao giữa các tiết là thời gian phát radio, mọi khi đều phát bài hát của trường, không ngờ ngày đầu tiên tôi “đi làm” lại gặp phải nhiệm vụ chọn bài.
Chị năm trên cầm băng cát-sét đi tới, nói: “Chị đã thu sẵn rồi, chỉ cần cho vào thôi.”
“À, vâng!”
Tôi lúng túng lấy ra một tờ giấy, cố gắng hỏi bằng giọng điệu tinh tế: “Thế, bật cho ai? Lời chúc là gì?”
Chị ấy lắc đầu: “Không, chỉ là bật cho mọi người nghe thôi.”
“...” Quả thật bất ngờ, tôi đang nghĩ nên thông báo thế nào thì nghe chị ấy nói, “Không thì bật cho học sinh mới vào trường đi, chúc các em có cuộc sống trung học vui vẻ.”
“Chúc các bạn học sinh mới... có cuộc sống trung học vui vẻ.” Tôi lẩm nhẩm, sau đó đẩy cuộn băng vào máy phát thanh, lại hỏi, “Đây là ai thế chị? Em chưa thấy bao giờ.”
“Là Châu Kiệt Luân.” Chị ấy đáp.
- --
Đó là lần đầu tiên tôi nghe nhạc của Châu Kiệt Luân, mùa thu năm 2001, trong phòng phát thanh nho nhỏ, đến hôm nay tôi vẫn nhớ rõ khung cảnh ngày ấy. Tôi ngẩn ngơ cảm thán: “Nhạc hay quá.”
“Nhưng hơi khó nghe.”
“Em xem lời nhạc được không?”
“Tình yêu tựa cơn gió, thoáng qua rồi đi mất...”*
(*Lời bài hát Gió lốc trong album đầu tay của Châu Kiệt Luân.)
Lúc ấy nào nhận ra mình đã ngâm nga nửa bài hát, cơ thể lắc lư phiêu theo tiết tấu, chợt thoáng thấy Lý Miễn xuất hiện ở cửa.
Cậu ấy đến làm gì thế... Thắc mắc lướt qua mấy giây, không ngăn cản được sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-lai-chuyen-xua/1092711/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.