Tôi chết lặng tại chỗ, vừa hụt hẫng vừa tức giận, chiếc túi ni lông trên tay phát ra tiếng sột soạt vì bị siết chặt, như ngòi nổ đang cháy...
Hồi trước đến phòng máy xem Cổ Hoặc Tử đã bỏ lại tôi, giờ cũng bí mật đến quán net, trong hội còn vị trí của tôi nữa không? Tôi là đứa dư thừa sao?
Càng nghĩ càng buồn, tôi nghiến răng nhìn từng người một, hòng không bỏ qua bất cứ ai. Nhưng vừa nhìn sang Lý Miễn thì cậu ta đã lên tiếng:
“Khương Lộc, bố mẹ cậu có biết cậu đi theo tớ không?”
“A?” Chẳng khác gì một chậu nước lạnh ụp xuống, dập tắt những tia lửa. Tôi hoa mắt, một lúc sau mới mấp máy cánh môi, “Không biết...”
“Cậu xuống nhà mua quà vặt phải không...” Cậu ta chỉ vào túi ni lông nhăn nhúm, nghiêm túc hỏi, “Đã bao lâu rồi?”
Hồi ấy chưa có điện thoại di động, muốn liên lạc cũng không dễ. Trẻ con ra ngoài mà không về nhà đúng giờ, dù xa gần thế nào cũng sẽ bị đi tìm rồi bị ăn mắng một trận.
Mô hôi chảy như mưa, quẳng cơn giận ra sau đầu, tôi cuống lên: “Người lớn có biết các cậu đến đây không?”
Bốn gương mặt trả lời tôi bằng bốn biểu cảm: “Biết chứ.”
Tôi á khẩu, ủ rũ nhìn bọn họ, tạm thời nuốt sự chạnh lòng xuống bụng, lẩm bẩm:
“Tớ về đây, đợi lát về tớ sẽ nói đi chơi máy tính với các cậu.”
- --
Tuyết rơi phất phơ.
Trời tối rất nhanh, chiếc bóng đèn trần được dây điện kéo trên tường đã bật sáng rồi, lúc này mới thấy rõ những bông tuyết.
Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-lai-chuyen-xua/1092709/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.