“Bật nước nóng hộ em với.”
“Ừ... Hả?” Câu trả lời rõ là không chú tâm của anh vọng đến từ phòng khách.
“Bật công tắc nước nóng giúp em, em với không tới.”
Vừa nói tôi vừa rướn người ra khỏi nhà tắm, phát hiện người này đang ngồi trên ghế, tập trung lau một chiếc hộp bánh.
Qua họa tiết và màu sắc có thể nhận ra nó đã cũ, phủ một lớp bụi xám.
“Đây không phải là hộp đựng băng cát-sét à? Để ở dưới gầm giường, anh lấy ra hả?”
“Ừ, anh tìm băng cát-sét của mình.”
Tôi nhìn anh cẩn thận mở nắp hộp, mím chặt môi như đang nhìn vào quá khứ của mình, không kìm được bật cười, sau đó nói: “Anh bật nước nóng giúp em được không, em muốn tắm.”
“Ồ, album đầu tay của Kiệt Luân, mùa đông năm 2000.”
“...” Đúng là đã chìm trong miền ký ức rồi, tôi mất kiên nhẫn hét lên, “Máy nóng lạnh!”
“Đợi chút.”
“Anh nhanh lên, lạnh lắm rồi.”
“Đây đây.” Cuối cùng anh cũng đặt hộp băng xuống, đứng dậy đi tới.
Ổ cắm của máy nóng lạnh cao gần sát trần nhà. Anh thân cao, chỉ cần giơ tay là chạm tới, nhưng đúng lúc này bỗng khựng lại, cụp mắt nhìn tôi như muốn kiếm chuyện: “Thế anh đi vắng thì em làm thế nào? Không tắm luôn à?”
Tôi thừ người, ghét nhất là giả thuyết kiểu gia trưởng như thế, trả lời “Không phải anh đang ở nhà đấy sao?”
“Anh nói là nếu?”
“...”
Câu hỏi y như trường hợp một đứa con trai mở nắp chai nước giúp bạn, kiểu gì cũng lẩm nhẩm một câu, nếu không có tớ mở giúp thì cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-lai-chuyen-xua/1092708/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.