Trời trong xanh nắng ấm chan hòa, thích hợp xuất hành.
Chị họ dẫn năm đứa con nít tụi tôi đến công viên thiếu nhi, cực giống cô giáo dẫn học trò đi du lịch – ngó trước trông sau, chưa tới nơi đã bắt đầu hối hận, muốn quay gót về nhà.
Nhưng sao có thể được, tôi đã chuẩn bị một bộ váy trắng riêng cho ngày hôm nay, Ngô Thừa Thừa còn đeo cả cài vương miện kia mà. Hai đứa tôi chải chuốt ăn vận như bướm hoa, tuyệt không cam tâm quay về.
Thế là chúng tôi giở trò nũng nịu, vừa kéo vừa đẩy thành công đi vào công viên.
Nào tàu hải tặc, nào xe điện đụng, thay phiên chơi một lượt, chẳng mấy chốc đã đến trưa. Ánh nắng rất gắt, chị họ dẫn em gái đi tìm nhà vệ sinh, tôi và Ngô Thừa Thừa ngồi trên ghế xoay nghỉ ngơi, duỗi chân chà xuống đất, vừa xoay tròn vừa ăn kem.
Đang chơi vui vẻ thì bất thình lình tốc độ tăng vụt. Tôi giật nảy mình, suýt làm rơi que kem, ngoái đầu lại, thấy Lý Miễn đang xoay ghế.
“Cậu làm trò gì thế hả Lý Miễn!” Còn chưa kịp nói gì đã nghe thấy Ngô Thừa Thừa hét toáng, nhanh chóng gỡ cài vương miện trên đầu xuống.
“Sợ à?” Cậu ấy cười đáp, nhưng không hề dừng lại.
Gió thổi vù vù qua tai, phong cảnh xung quanh như đang chạy lùi về sau. Cứ mỗi vòng xoay đến trước mặt cậu ấy, tôi lại cảm thấy bên ghế dồn rất nhiều lực, bất giác mạnh miệng: “Không sợ!”
Ngô Thừa Thừa cũng không phục: “Trò này có gì mà sợ, nhanh hơn nữa cũng chấp.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-lai-chuyen-xua/1092707/chuong-11.html