Tuy nhiên, Lương Diệp không kịp trả thù.
Ánh lửa sáng rợp chân trời, tiếng la hét kinh hoàng vọng tới từ đằng xa, chuông báo cháy dồn vang khắp hoàng cung.
Lửa lớn nhanh chóng lan rộng. Khi Vương Điền ngồi ngự liễn tới nơi, anh đã bị gió cuốn theo mùi khói hun nóng gương mặt và làm cho sặc.
Lương Diệp đã hóa trang, đứng dưới lão luyện dựa lên tay vịn kiệu, chẳng thèm che giấu cảm xúc vui mừng vì người khác gặp họa nơi đáy mắt.
"Thật nực cười, các ngươi làm việc kiểu gì thế hả?!" Vương Điền nổi giận răn dạy, chân thành thắm thiết nhìn về phía cung Hưng Khánh sắp bị ngọn lửa nuốt chửng: "Hoàng tổ mẫu đang ở đâu?! Người mà gặp bất trắc gì thì trẫm chỉ hỏi tội các ngươi!"
Vương Điền gào lên giận dữ, tuy nhiên bản thân lại đang cách cung điện cháy ngùn ngụt vài trăm mét. Anh nhìn Hắc Giáp Vệ và đoàn thị vệ, thái giám bận rộn chữa cháy: "Ai cứu được hoàng tổ mẫu ra, trẫm sẽ ban thưởng hậu hĩnh!"
"Xin Bệ hạ tạm đừng sốt ruột. Thái hoàng Thái hậu phúc lớn ngang trời, chắc chắn người sẽ bình an vô sự." Bên cạnh có thái giám trẻ không biết điều xáp đến an ủi.
Vương Điền và Lương Diệp đồng thời liếc thái giám ấy, khiến y hãi hùng đến toát mồ hôi lạnh, xấu hổ ngậm miệng không dám nói thêm.
Mặc dù suy nghĩ ấy không ổn lắm nhưng Vương Điền khá mong bà lão trong truyền thuyết này gặp chuyện. Xét cho cục diện tổng thể, anh sẽ cố mà tổ chức một lễ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/om-trang-sang/2948591/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.