Buổi tối ngày 31 tháng 12, Uyển Tâm và Phùng Khiếu Hải cùng đi mừng năm mới, tôi và một đám đồng nghiệp đi cuồng hoan trắng đêm.
Tiếng chuông đồng hồ 0 giờ vang lên thì điện thoại di động của mọi người đều vang lên âm tin nhắn tới tấp.
"Quê mùa chết được, bây giờ còn có người gửi tin nhắn chúc mừng này." Tiểu Chương nói vậy nhưng vẫn cúi đầu tạch ‘tạch tạch’ trả lời.
"Người nào gửi?" Tôi cười hỏi cô, "Con trai hả?"
"Hắc hắc, mới quen được một thời gian, hẹn em ngày mai đi chùa ăn cháo mồng tám tháng chạp."
Tôi giờ mới nhớ tới, năm nay tết mồng tám tháng chạp trùng hợp chính là ngày Nguyên Đán.
Lúc này điện thoại tôi vang lên, lại là Trình Húc.
"Năm mới vui vẻ! JO¬JO." Anh cười, "Chỗ em thật ồn ào, đang chơi đùa sao?"
"Ừ, ở chung một chỗ với các đồng nghiệp, năm mới vui vẻ! Chỗ anh cũng rất ầm ĩ đấy!"
"Anh cũng ở quán bar với các đồng nghiệp, ngày nghỉ Nguyên Đán có kế hoạch đi chỗ nào chơi không?"
"Không có, lạnh như vậy, ở nhà thôi. Anh thì sao?"
"Anh cũng không đi đâu. Đúng rồi, ngày mai em có rãnh không?"
"Làm gì?"
"Rất lâu không có gặp em, muốn tìm em ăn một bữa cơm."
"Em. . . . . ."
"JO¬JO, em vẫn đang độc thân, có đúng không?"
"Làm sao anh biết?"
"Anh có mật thám." Anh cười, tôi nhìn đồng nghiệp chung quanh một cái, Tiểu Chương cười lên với tôi, còn ra dấu tay chữ V.
Con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/om-em-di-diep-tu-vien/1882891/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.