Mùa đông ở thành phố H rất lạnh, mùa đông lạnh và khô ráo khác với quê hương tôi, nơi này ẩm thấp, lạnh thấu xương, đi ở trên đường thì gió lạnh có thể chà xát làm đau gò má người ta, cái loại lạnh lẽo đó có thể như những sợi tơ lan tràn từ lòng bàn chân tới toàn thân, đối với tôi mà nói, rất khó chịu được.
Thành phố phương nam không đủ ấm áp, chỉ có thể dựa vào máy điều hòa không khí hoặc khí từ máy sưởi tới gia tăng nhiệt độ trong phòng. Cho nên vừa đến mùa đông, tôi liền không muốn ra cửa, ngoài đi làm thì như gấu ngủ đông vùi ở trong căn phòng đã thuê để trôi qua cuộc sống thường ngày.
Uyển Tâm thường xuyên ra ngoài hẹn hò với Phùng Khiếu Hải, ngày tôi và chị ấy cùng nhau ăn cơm tối có thể đếm được trên đầu ngón tay. Có lúc lười phải nấu, sau khi tan việc, trên đường về nhà tôi sẽ mua một phần đồ ăn bên ngoài mang về, hoặc là dứt khoát nấu chút thực phẩm nhanh đông lạnh để giải quyết vấn đề cái bụng.
Trước kia ở một mình, lúc hăng hái thì tôi sẽ mua thức ăn nấu cơm, làm hơi nhiều liền gọi hai nam sinh vừa tốt nghiệp chưa bao lâu ở phòng cách vách ăn chung. Bọn họ đều là người rất tốt, bình thường sẽ giúp tôi sửa máy tính, thay bóng đèn, di chuyển vật nặng. Hiện tại một mình nấu ăn, tôi ngược lại cảm thấy cô đơn rất nhiều, bắt đầu hoài niệm ngày trước cùng bọn họ ở chung phòng bếp, giặt quần áo,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/om-em-di-diep-tu-vien/1882890/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.