“Cạch” Triệu Tôn đưa nàng vào trong xe, vội với tay tắt điều hòa. Dương Tịnh nhăn mặt, lắc đầu không chịu. Anh véo mũi cô, hệt 2 người đang yêu nhau, mắng mỏ:
- Cứng đầu, đang bị bệnh còn muốn sang chảnh? Cô ngồi yên đấy cho tôi, có gì sai tôi, đừng có mà táy máy! Bệnh lây sang tôi bây giờ!
Ngữ điệu thì mắng, mà mắng yêu. Giọng điệu có chút nhẹ nhàng, dịu dàng với cô. Rõ ràng rất yêu thương, nhưng không biết làm sao để mà ngăn được suy nghĩ công kích cô.
Cô nhăn mặt, nhếch mỏ ho khụ khụ vào người anh. Anh hoảng hồn, vội vã cúi người, sờ trán cô, lo lắng hỏi:
- Có sao không? Cô có thấy mệt không? Hay là ta tới bệnh viện nhé?
Cô vốn dĩ định ho vào người anh, để cho anh sợ, chỉ định chọc anh chút thôi nhưng không ngờ phản tác dụng, thậm chí còn làm sắc mặt cô có chút ửng hồng, tim đập nhanh, hơi thở hơi nghẹn lại ở cổ họng. Giữ lấy chút thể diện, Dương Tịnh ngẩng đầu, mũi dài mét hai, bảo:
- Vi khuẩn rất nhanh lây lan trong không khí, nhất là khoảng cách gần thế này, anh càng dễ bị tôi lây bệnh đó.
Chợt cô quay sang anh xem biểu hiện của anh thế nào, ai ngờ nỗi cô vừa nói xong, anh liền lấy khẩu trang đeo vào, đôi mắt bình tĩnh nhìn cô, hình như có chút ý chọc ghẹo:
- Cám ơn vì đã nhắc. Nếu để con vi khuẩn nào của cô mang ơn mang phước lọt vào người tôi, tôi e là chạy không kịp. Vì vi khuẩn sinh sống trên người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oan-gia-tuyet-thuc/25503/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.