Cơn mưa vẫn tầm tã, chảy trên những tia nắng, mang lại cảm giác ấm áp cho người nhìn. Nó bay lượn trên những phiến lá nho nhỏ, nó đủ ướt để người ta thấy lạnh. Và cả những con đường, cũng đang tận hưởng cơn mưa này như 1 món quà thú vị mà Thượng đế ban tặng.
“Cám ơn Thượng đế cũng cho con cái của nợ này...” Triệu Tôn nhăn nhó nhìn xa ra ngoài cửa sổ, đôi mắt anh nheo lại, biểu rõ sự buồn bực. Nãy giờ mưa lớn, kẹt đường, xe cộ lại quá tấp nập. Anh tự mình lái từ nhà đến khu trung tâm có 1 tiếng, vậy mà lúc quay về lại kéo dài 3 tiếng đồng hồ. Đau nhừ cả bắp đùi mà Dương Tịnh vẫn chưa dậy, nếu cô dựa vào vai thì tốt quá, anh sẽ không phải đau đến mức cả tứ chi cũng muốn tê liệt như thế này.
- Cậu chủ, đường kẹt quá, hay đưa Ngô tiểu thư vào khách sạn gần nhất được không ạ? - Can Tuấn lúc này mới lên tiếng.
- Cứ làm vậy đi. - anh càm ràm nhăn như khỉ ăn ớt.
Chợt có sự động đậy trên đùi mình, hình như anh bật điều hòa sau xe lạnh quá làm cô gái bé nhỏ sắp thức giấc, anh liền cởi khoác ngoài đắp lên cho cô. Anh cũng tắt hẳn điều hòa. Thấy tóc cô còn ươn ướt, anh không biết dùng gì để lau, nên rút khăn tay lau nhẹ lên những giọt nước sắp tuôn xuống mặt cô. Khuôn mặt cô xoay vào người anh, chứ không quay ra ngoài nên anh có thể nhìn rất rõ. Chợt anh định rút tay ra khỏi tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oan-gia-tuyet-thuc/25502/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.