- Sao mớ hoa này làm tôi chói mắt thế? Vứt đi, mua cho tôi dây chuyền bằng kim cương! - Dương Tịnh nói.
- Nước miếng của cô làm nhơ bó bông bây giờ, con bún thiêu. Vả lại mua dây chuyền thì tôi sẵn sàng, nhưng nếu cần 1 cọng dây xích cổ thì cũng đâu cần tới mức gắn cả mớ hột xoàn vào đó chứ. - Triệu Tôn ngáp.
...”Cái thằng cha này...” Dương Tịnh đứng họng, cả 2 đang cùng đi trên con đường tấp nập. Xe riêng đã đậu bãi đỗ xe, cô và anh bước trên con đường láng bong...nườm nượp người quá đường, kẻ nói người cười. Triệu Tôn đi trước, cô lần bước theo sau.
- Chúng ta đi đâu vậy? - Dương Tịnh nhìn xung quanh.
- Mua đồ cho cô. - Triệu Tôn dừng lại tại 1 tòa nhà to lớn...à không...nó thật sự rất to.
Đó là khu thời trang xa hoa nhất của giới quý tộc, với những cửa kính to, những món hàng đắt giá phơi bày trước con mắt các cô gái, và những chậu hoa nhỏ treo lủng lẳng cùng các bảo vệ ở ngoài.
Dương Tịnh lé mắt nhìn.
- Vào thôi. - anh thong thỏng bước vào như chưa có gì xảy ra.
“...Có lẽ ví tiền bù cho cái miệng thúi hẻo của thằng chả!?” Dương Tịnh đi vào rất thận trọng. Bên trong trải thảm đỏ, đèn lấp lánh lung linh như muốn nhét hết vào mắt người nhìn ánh sáng của nó và với những bộ đồ đáng yêu, những đôi bốt cao...cùng với không khí phà phà của máy lạnh...
- A...dễ chịu quá. - cô ngồi trên ghế sofa tận hưởng.
- Giúp tôi dọn sạch cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oan-gia-tuyet-thuc/25501/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.