Triệu Tôn được Can Tuấn đưa về biệt thự, mệt mỏi bước vào nhà hệt tòa thành của mình. Lập tức cửa mở ra, cùng hàng chục người hầu cung kính xếp hàng mừng anh trở về, họ vận đồ hầu trông rất nghiêm chỉnh, tất cả đồng thanh bảo:
- Mừng Thiếu gia về nhà! - không thể không nghĩ anh chàng này được mọi người kính trọng đến nhường nào.
Mà ngay khi bước vào, không khỏi cảm thán đây là 1 tòa nhà có kiến trúc thật tuyệt vời. Hiếm ai biết được tòa nhà này xây bằng ý tưởng của Triệu Tôn, từ vật liệu cho tới kiểu cách, từ trần nhà cho tới nền móng hoàn toàn là đề xuất ý kiến của Tôn, tuyệt đối không có chuyên gia nhúng tay vào.
Mà Tôn hình như có vẻ uể oải, lập tức được quản gia để vào tầm mắt sự quan tâm triệt để - Chu Triết, đó là 1 quản gia già, khoảng gần 60, trông khá ốm, đã phục vụ Tôn từ khi còn nhỏ đến lớn, trong mắt ông, anh mãi mãi là 1 đứa trẻ, dù thời gian có làm anh thay đổi tính tình trở nên quyết đoán hơn.
Ông thấy anh về, không giấu vẻ xúc động cho sự mệt mỏi của anh, cúi người cung kính:
- Thiếu gia, bữa tối đã được chuẩn bị. Thiếu gia có muốn ăn không? - ông ấy mỉm cười, làm hiện rõ vết nhăn theo năm tháng.
- Cháu hơi mệt, chút nữa bảo người hầu mang lên giúp cháu. - anh mệt mỏi nghiêng đầu, có cảm giác đầu sắp rụng xuống, nhưng trong câu nói không hề biểu lộ sự mệt mỏi, chỉ mỉm cười, tôn trọng người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oan-gia-tuyet-thuc/25504/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.