Editor: Nghi Nghi
“Đi, qua đó xem thử.”
Có người chơi nói, những người khác đã sớm nhào vào rừng rậm, chạy về phía đồi núi trước mặt. Trời sắp tối rồi, bọn họ đều chỉ nghĩ đến việc nhuộm áo choàng. Ba người Trần Thải Tinh, lão Trình và Haruhi đi ở cuối cùng.
“Đó là khủng long.” Trần Thải Tinh nói.
Trình Lập Phong nhìn đám người chơi đang chạy vội ở phía trước, nói: “Thấy rõ rồi sẽ trở về thôi. Chúng ta làm gì đây?”
“Qua đó xem thử, trời sắp tối rồi, chủ yếu là tôi không cảm nhận được sát ý của con khủng long đó.” Trong lòng Trần Thải Tinh có một suy đoán, còn chờ một việc khẳng định nữa.
Ba người đi qua, sáu người chơi chạy ở phía xa kia đã dừng lại rồi.
“Hình như không phải voi.”
“Lớn lắm, có vẻ rất nguy hiểm.”
“Hơi giống khủng long.”
“Đúng là hơi giống, nhưng không giống như khủng long mà tôi xem trong ‘Công viên kỷ Jura’.”
“Thế giới này còn có con kiến to bằng con gà cơ mà, đừng qua đó, đợi lát nữa đi.” Hà Chính Lâm dừng lại trước.
Giang Tinh nói: “Đợi lát nữa? Bình thường nghĩ mọi cách để làm đầu lĩnh, vừa đến lúc gặp nguy hiểm thì cho người khác đi thí trước, hay nhỉ.”
“Cậu nói nhiều thế? Không sợ chết thì có thể tự lên, tôi không cản.” Hà Chính Lâm cũng lạnh mặt với Giang Tinh.
Dù sao cũng đã xé rách mặt rồi, còn cần phải để ý cái gì nữa?
Giang Tinh cũng không ngu, đương nhiên sẽ không đấu với con quái vật khổng lồ kia một mình, nhưng mà miệng tiện cho nên tranh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-trong-game-than-quai-sinh-banh-bao/1808691/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.