Editor: Nghi Nghi
Không chơi không phải người!
Trước đó còn là một NPC lý trí vô tình ‘trò chơi là trò chơi’, nhưng lúc này lại không do dự, quyết đoán nói: “Chơi!”
Vì thế giữa trưa lúc nghỉ ngơi, Trần Thải Tinh lấy cớ đi vệ sinh đi vào chỗ sâu trong rừng rậm với Nguyên Cửu Vạn. Hắc Đản vốn muốn chạy theo nhưng lại bị Nguyên Cửu Vạn xách một chân trở về ném vào lòng ngực Trình Lập Phong.
“Phiền cậu trông chừng cái cục này.”
Giọng điệu có thể nói là rất ghét bỏ.
Hắc Đản tức giận: Ngao ngao ~
Duỗi móng vùng vẫy không ngừng, rồi lại tròn mắt nhìn sang ba mình. Trần Thải Tinh không đành lòng nhưng lại nghĩ đến kịch bản sắp tới, vẫn quyết định hy sinh con mình, vì vậy nhẹ giọng nói: “Đản Đản ngoan, chơi với anh Haruhi chút nha, lát nữa ba về.”
Ba đã nói vậy rồi, Hắc Đản vẫn rất nghe lời, ấm ức ‘ngao’ một tiếng, vẫy móng.
Trần Thải Tinh hôn con trai một cái, biết lão Trình và Haruhi sẽ trông chừng Đản Đản cho nên cũng không lo lắng đi thật xa với Nguyên Cửu Vạn. Hai người vừa biến mất thì Hắc Đản thu ánh mắt lại, nhảy nhót trong lòng chú Trình.
Tuy là con non nhưng dù sao cũng là khủng long, nặng gần chết. Nếu không phải thể năng của Trình Lập Phong tốt thì người bình thường đúng là đỡ không nỗi. Trình Lập Phong cúi đầu nhẹ nhàng hỏi: “Muốn xuống dưới hửm?”
“Ngao ~” Hắc Đản gật đầu, ba đã không còn ở đây rồi, bán manh hay giả vờ đáng thương cũng không có ai xem!
Trình Lập Phong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-trong-game-than-quai-sinh-banh-bao/1808692/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.