Tiêu Tiêu khóc.
Lâm Dữu ở trong lòng nặng nề mà lặp lại câu này một lần nữa.
"Tại sao......" Nàng vội vàng đứng lên, có chút nghẹn họng.
"Thực xin lỗi."
Đôi mắt xanh băng của Tiêu Tiêu ướt nhẹp, nước mắt trào ra chảy xuống, trên mặt đất lộp bộp chấm chấm vài điểm. Nàng nhìn vết máu màu đen trên cổ tay Lâm Dữu, đó là dấu hiệu bị nhiễm virus tang thi.
Dữu Tử cũng sẽ biến thành quái vật đánh mất lý trí như thế.
"Thực xin lỗi...... Mình nhất, nhất định, sẽ, cứu cậu." Tiêu Tiêu nhớ lại cảnh thiếu niên kia ở trước mặt nàng chuyển hóa thành tang thi, liền đến cả lời nói cũng có chút hàm hồ, "Mình sẽ không, từ bỏ."
"......"
Tiêu Tiêu muốn lộ ra chính diện biểu tình tới trấn an đối phương, nhưng thất bại. Nàng khổ sở mà rũ mắt, nước mắt từ lông mi lăn xuống, cũng dường như rơi xuống trong lòng Lâm Dữu.
Lâm Dữu nắm chặt tay, sau đó lại chậm rãi buông ra, nở nụ cười.
Tiêu Tiêu mờ mịt mà giương mắt nhìn nàng, tựa hồ không rõ nàng như thế nào còn cười được.
"...... Không sao cả."
Lâm Dữu cười định sờ sờ đầu nàng, nâng tay lên lại thay đổi phương hướng, động tác mềm nhẹ mà lau sạch nước mắt trên mặt Tiêu Tiêu: "Thật sự không có chuyện gì, mình còn chưa nói với cậu dị năng của mình đi."
"Dị năng của mình là 'tự lành', ngoại trừ tố chất tăng cường thân thể mức độ nhẹ, có thể làm vết thương ngoài da khép lại nhanh hơn, còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-mat-the-duong-tang-thi-vuong/2515206/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.