"Mình cảm thấy, Tiểu Hồng gần đây có chút không ổn."
Lâm Dữu nói, nhón chân nhảy nhót một chút, ôm khăn trải giường ném qua giàn sào phơi đồ. Tiêu Tiêu ngồi dưới mái hiên đằng sau nàng, trong tay cầm hai cọng cỏ, lên tiếng: "Ừm."
Lâm Dữu lại dùng cách thức y hệt mà phơi vỏ chăn: "Đúng không? Trở nên an tĩnh, ăn cũng ít, hơn nữa......"
"Ừm?"
"Hơn nữa," Lâm Dữu lại nhảy hai cái, treo áo khoác blouse trắng của Tiêu Tiêu lên, "Chẳng lẽ cậu không cảm thấy, sào phơi đồ quá cao sao?!"
"Cao?"
"Mình cảm thấy quá cao luôn! Này không phải căn bản với không tới sao."
"Còn thấp nữa, khăn trải giường sẽ, quét đất."
Lâm Dữu đã sớm nghĩ kỹ rồi: "Dùng hai cái sào phơi đồ đặt song song, vậy thì không còn vấn đề nữa."
"Phiền toái. Rõ ràng có thể, để cho mình." Tiêu Tiêu chuyên chú động tác trên tay, cũng không ngẩng đầu lên, "Là Dữu Tử, lùn."
"Tui hoàn · toàn · không · lùn." Lâm Dữu nặng nề mà phản bác, "Là chiều cao trung bình đó, hồi còn đi học mình đường đường chính chính ngồi ở vị trí giữa dãy lớp đó."
Tiêu Tiêu: "Hồi nhà trẻ?"
Lâm Dữu: "...... Tiêu Tiêu, cô gái dò hỏi tới cùng rất không đáng yêu nha."
"Ồ..... Ừm."
"Cái gì?" Lâm Dữu lao lực mà phơi xong quần áo, nhẹ nhàng thở ra, ngồi xuống bên cạnh Tiêu Tiêu, "Ban nãy mình đã muốn hỏi, cậu đang làm cái gì?"
"Khen thưởng."
Tiêu Tiêu nâng tay lên, nàng dùng ngón trỏ và ngón cái vê nhánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-mat-the-duong-tang-thi-vuong/2515203/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.