"Hô ——"
Quả cầu lửa to bằng nắm tay vừa gặp được cành củi khô, trong chớp mắt cháy phừng lên. Lâm Dữu ngồi ở dưới hiên lập tức thi triển hải cẩu vỗ tay, dùng ngữ khí tán dương bạn nhỏ mà hoan hô: "Chiêu Tài lần này thật giỏi! Không còn làm cháy nồi nữa."
Cự thú hình mèo nằm trên bãi đất trống trong sân, dùng cái mũi phun ra một hơi, khinh thường khích lệ của nàng mà nhìn lại.
Cái đuôi lai tạp nâu vàng đen của nó bực bội ném tới ném lui, bạch bạch đánh lên mặt đất, làm tung tóe một ít bụi đất. Tới khi đuôi nó lượn lờ ngay trên Tiểu Hồng, nhụy hoa không báo trước bất ngờ mở ra, một ngụm cắn phập cái đuôi nhòn nhọn.
Lông lưng Chiêu Tài nháy mắt dựng đứng!
Nó gầm nhẹ một tiếng nhảy dựng lên, quay đầu muốn nhìn xem mặt mũi kẻ tập kích kia xem thế nào, nhưng móng vuốt mới vừa bật ra, cái đuôi đáng thương kia đã bị phun ra. Kẻ khởi xướng lấy cánh hoa dùng tư thế sét đánh không kịp bưng tai mà khép chặt lại, rụt vào trong phiến lá dày bao bọc, thiếu điều muốn chui luôn xuống đất.
A....... Lại tới nữa.
Lâm Dữu thở dài.
Mặc dù Tiểu Hồng đã nhả ra, nhưng bị dính chất lỏng có tính ăn mòn cực mạnh, cái đuôi nhòn nhọn của Chiêu Tài nháy mắt thiếu mất một mảng lông. Mèo bự phẫn nộ bày ra tư thế chiến đấu, bắt đầu dồn một cục lửa trong miệng.
Lâm Dữu ôn nhu mà túm chặt sau gáy nó: "Đừng có phun lửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-mat-the-duong-tang-thi-vuong/2515208/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.