Đôi môi nam nhân run run, tựa hồ như đang cố sức gọi cái tên này, chỉ là không có thanh âm mà thôi, vậy nên ngoại trừ hắn ra, không ai có thể biết được.
Tiểu Hàn…
Ta rất nhớ ngươi…
Nam nhân có thể cảm nhận được rõ ràng, hài tử mà hắn yêu thương, đang ngủ thật say trong băng bích này.
Nhưng hắn lại không có cách nào lay tỉnh được người kia, cũng không còn đủ khí lực để đánh vào băng bích nữa,
Hồi sau, tựa hồ như cũng đã nhận ra bản thân dù cố sức thế nào cũng vô pháp lay tỉnh được linh thể băng sơn kia, nam nhân cúi đầu cười khổ một tiếng.
Ngay cả một âm tiết cũng không có, nụ cười kia, phảng phất như chỉ là gượng cười đau đớn.
Trong không gian lạnh lẽo tịch mịch này, ngược lại lại khiến kẻ khác có cảm giác cô đơn chua xót.
Kỳ thực, hắn cũng biết rõ chính mình không nên quấy rầy Tiểu Hàn.
Hắn biết chứ.
Chỉ là, bản thân vẫn muốn trước khi chết được nhìn thấy người kia, cho dù là không nói lời nào, cũng không có chút quan hệ.
Hắn chỉ là muốn nhìn thấy hình dáng người kia khi vẫn còn sống một chút, một cái liếc mắt cũng tốt, ngực sẽ không còn đau đớn như vậy nữa, ngay cả chết cũng sẽ cảm thấy an tâm hơn.
Thế nhưng lúc này đây, ngay cả ảo giác hắn cũng không có nhìn thấy.
Linh hồn của hắn đã bị nghiền nát, cho dù có hồi quang phản chiếu, tạm thời dung hợp lại, cũng không đủ để đánh thức sơn linh vẫn đang say ngủ kia.
Một ngụm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-hac-ma-hoang-chi-troi-buoc/1341590/quyen-6-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.