Không biết đã qua bao lâu, trong sơn động băng lãnh, chỉ còn lại khoảng lặng yên tĩnh.
Vương giả tóc dài đỏ như máu, cứ như vậy, an tĩnh quỳ trên mặt đất, trong lòng vững vàng ôm lấy, một cỗ thi thể đã lạnh cứng, tựa như một pho tượng, phảng phất như sẽ si ngốc quỳ như vậy suốt một nghìn năm.
Chờ đợi hơn một nghìn năm…
Mà khi Phỉ tỉnh lại, theo vết tích huyết lệ tìm đến được sơn động, thì đã thấy một cảnh tượng như vậy.
Khiến hắn nhất thời, chỉ có thể ngây người ra đứng ở trước cửa động, tựa hồ như cảnh tượng kia đang nằm ở một thế giới xa xôi khác, chỉ cần hắn bước vào, nhất định sẽ phải tiếp nhận sự thật của thế giới đó.
Tuy rằng, trước đó khi chứng kiến một trời giăng kín huyết lệ, hắn cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, dự liệu đến trường hợp tồi tệ nhất khi gặp lại nam nhân, thế nhưng khi tận mắt nhìn thấy nam nhân đã thực sự chết, lại khiến trái tim hắn trong nháy mắt như bị ai đó hung hăng siết lấy, vô pháp thừa thụ.
Hắn đã tìm kiếm trong nhiều ngày, dùng hết mọi biện pháp, kết quả là, sự tình vẫn đi đến kết cục mà bản thân không thể cứu vãn được nữa. Trái tim, cảm giác như trống rỗng. Bởi vì trống rỗng, nên cũng không cảm thấy đau.
Thế nhưng hắn biết, nơi trống rỗng kia, không bao giờ… Có thể lấp đầy được nữa.
Một lúc lâu sau, Phỉ an tĩnh dị thường thong thả mà tiêu sái đi dến trước mặt bọn họ, không nói gì mà chỉ lặng lẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-hac-ma-hoang-chi-troi-buoc/1341591/quyen-6-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.