Trong thanh âm hiện lên rõ tia thành khẩn chân thực cùng với thoáng chút hèn mọn, ngay cả Vong Dạ, cũng không nhịn được mà có chút liếc qua.
“Ta kỳ thực, đã hết hy vọng. Cũng không cầu ngươi cái gì quá xa xỉ… Bởi vì ta biết ta căn bản là cầu không được… Vĩnh viễn cũng cầu không được…”
Ngón tay nắm lấy y phục Vong Dạ siết chặt lại, nhưng chung quy vẫn không dám bắt lấy tay người kia, chỉ sợ là ngay cả cánh tay còn lại cũng sẽ bị xé toạc: “Ta mệt mỏi vô cùng, bị ngươi làm tổn thương… Vô luận là tâm hay thân… Cũng đều rất đau… Ta không trách cứ ai cả, là chính ta ti tiện, ta cũng không biết vì sao không phải ngươi thì không được, nếu như có thể, ai lại nguyện ý để chính mình bị thương tổn, nhưng ngược lại, ta cũng muốn có được sự chú ý của ngươi…”
“Ta chịu đựng đủ rồi… Vong Dạ! Chịu đựng đủ rồi ngươi có biết không? Ta hiện tại cũng không dám cầu cái gì xa hoa, chỉ hy vọng ngươi cho ta một cái hồi ức, ở đây mười ngày, để ta có cảm giác là ta được ngươi yêu…” Dừng một lúc, rồi lại nghẹn ngào bổ sung: “Giả cũng tốt… Từ nay về sau, ta tuyệt đối sẽ không còn quấy rầy ngươi cùng hắn!”
Vong Dạ song nhãn thật sâu nhìn Tuyết Liệp, nhất thời không nói gì, nhưng cũng không gạt tay Tuyết Liệp ra.
Lặng im nửa ngày, Vong Dạ đang muốn nói gì đó, lúc này, một Minh Hồn Sử đột nhiên xuất hiện quỳ gối xuống ngay bên người Vong Dạ.
“Chủ nhân, chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-hac-ma-hoang-chi-troi-buoc/1341589/quyen-6-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.