Bắc Tư Ninh kéo ghế ngồi xuống đối diện Văn Tranh.
Hắn dùng ký ức của mình để làm phó bản này, tính toán thời gian xem Văn Tranh đang ở khúc nào. Một tay hắn chống cằm, tóc đen chảy xuống vành tai.
Kể từ giây phút hắn nhờ Rick làm con chip này cũng có nghĩa hắn phải đối diện với tình huống hiện tại, chấp nhận sự phán xét của Văn Tranh. Mặc dù hắn đã cố gắng kéo dài thời gian nhưng cũng không được bao lâu.
Quá khứ là của hắn, quyết định nói nó ra cũng là của hắn, bây giờ có hối hận cũng đã muộn.
Huống hồ hắn cũng không cảm thấy hối hận, nhiều lắm là chỉ thấy… hơi tiếc mà thôi.
Không thể làm bạn lữ với Văn Tranh thêm mấy hôm nữa.
Trước kia Văn Tranh rất thích hắn, Bắc Tư Ninh biết. Hiện tại hắn đã phân biệt được thế nào là nghiêm túc, thế nào là giả vờ. Nhưng sau khi xem xong quá khứ của hắn rồi, Văn Tranh sẽ còn dùng ánh mắt tràn ngập tình yêu kia để nhìn hắn ư?
Chắc là không đâu.
Hắn đã làm sai rất nhiều chuyện. Nói dối, phủ nhận chân tướng, sửa đổi video theo dõi, hợp tác với yêu quái địa phương để giấu anh. Thậm chí còn bỏ chạy khi Văn Tranh tỏ tình, lúc anh tìm hắn, cần hắn thì hắn cũng bỏ chạy.
Một hắn hèn nhát như thế, ngay cả Bắc Tư Ninh cũng cảm thấy xấu hổ khi nhớ lại.
Huống chi hắn đã ném đá đồng sinh của mình đi rồi, hắn đã mất chúc phúc của trời cao, tư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1895008/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.