“Ngươi, ngươi đẹp đến vậy, coi chừng bẩn.”
Thiếu niên rụt rè nói, trong mắt tràn đầy hâm mộ không chút giấu diếm, cũng vì vậy mà làm sự yếu ớt và tự ti của cậu ta nổi bật hơn bao giờ hết. Yếu ớt và xinh đẹp hệt một món đồ sứ.
Yêu tộc không ít người đẹp, Khổng Tước và Thiên Hồ đều là người đẹp trứ danh núi Bắc Diêu, một trong sáng một quyến rũ. Mỗi khi người ngoài nhắc đến vẻ đẹp của Yêu tộc, đều nhắc đến hai cô trước tiên.
Tuy diện mạo của mèo Tư Mệnh không tầm thường, nhưng do danh tiếng hai người kia quá lẫy lừng nên không ai nhắc đến họ.
Hơn nữa Bắc Tư Ninh là đàn ông, không chỉ vậy mà còn là Yêu vương, xuất phát từ tôn trọng nên rất ít người có thể khen hắn đẹp trước mặt. Trong trí nhớ của hắn, khi hắn còn bé, khi các trưởng bối vẫn còn sống, bọn họ rất hay khen hắn đáng yêu.
Vì kỷ niệm xưa cũ và chút cảm xúc thương xót kẻ yếu, Bắc Tư Ninh hỏi tên của cậu ta.
Ánh trăng lạnh lẽo, mặt đất cũng đẫm sương lạnh. Cành cây ngọn cỏ xung quanh bị gió thổi xào xạc, thiếu niên cắn môi dưới đỏ tươi của mình, ngây ngô mỉm cười.
“Ta tên __”
Ngọc Thuỵ: Lý do mình để gạch ngang thì đọc xuống dưới mọi người sẽ thấy nha.
Thời gian cuốn các trang sách soàn soạt.
“Yêu vương đại nhân… gọi là Bắc sư huynh? Được không? Huynh mặc bộ y phục này đẹp quá đi.”
“Bắc sư huynh, tóc huynh mượt quá…
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1895007/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.