Văn Tranh nhắm mắt, ý thức dần quay lại.
Có ai đang dịu dàng kể lại câu chuyện bên tai anh.
“Ngày xửa ngày xưa, có một chú mèo con ngốc nghếch, nó đã ngậm một viên đá đồng sinh, đó là một viên đá có màu đỏ tươi tuyệt đẹp. Các trưởng lão đều rất vui.” Giọng người phụ nữ chậm rãi, giống một thước vải mềm mại quý giá đang chậm rãi trượt xuống khỏi bàn: “Đại trưởng lão nói ‘Tư chất của mèo con rất tốt, tương lai nhất định sẽ thành nghiệp lớn’.” Nhị trưởng lão lại nói: “Đúng vậy, đá đồng sinh đẹp thế này rất hiếm thấy trong tộc mèo Tư Mệnh chúng ta, không chừng còn thông minh hơn cả nhân loại nữa.”.”
Nói đến đây, người phụ nữ dừng một chút.
“….Lúc này, Tam trưởng lão bỗng nói: ‘Ôi, không xong rồi, mèo con nuốt viên đá vào bụng rồi!’. “
Văn Tranh cảm thấy cơ thể mình không khống chế được giần giật, anh chậm rãi mở mắt ra, mờ mịt chớp vài cái, anh nhìn thấy một gương mặt đang mỉm cười rất dịu dàng.
Lúc này anh mới biết được, xúc cảm mềm mại anh cảm nhận được là đùi của cô. Cơ thể mình mềm èo nằm trên người cô như một chú mèo đang làm nũng.
Anh cảm thấy mình nuốt nước miếng một cái, sau đó nghe thấy mình lo lắng mở miệng, một giọng nói thuộc về thiếu niên vang lên.
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó…” Người phụ nữ mặc váy hồng híp mắt, khóe mắt cong lên dịu dàng: “Sau đó mọi người bắt con mèo con đó lại, mổ bụng nó ra!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1895006/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.