Khoảnh khắc quay đầu lại thấy chị Quyên, dù tôi và Quân chẳng có gì gọi là không trong sạch nhưng nhìn ánh mắt chị lúc này cả người tôi giật thót giống kiểu đi ăn trộm bị chủ nhà bắt gặp. Tôi cứ nghĩ tối nay chị Quyên bận nên Quân mới ăn cơm ở nhà, không ngờ sự thật không phải như vậy. Trái lại với sự sửng sốt của tôi thì mặt Quân bình thản đến lạ. Anh không trả lời chị Quyên ngay mà quay sang bảo tôi:
– Cô lên nhà lấy đồ đi.
Tôi khó xử nhìn chị Quyên, theo phép lịch sự tôi nói:
– Em lên nhà lấy túi xách ạ.
Trong vài giây ngắn ngủi tôi thấy sắc mặt chị tối sầm lại nhưng rất nhanh nụ cười dịu dàng đã thường trực trên môi, chị gật nhẹ đầu. Lúc tôi từ nhà đi xuống thấy hai người vẫn đứng nói chuyện với nhau, giọng chị Quyên vọng ra:
– Nếu như không phải tình cờ đi qua đây thì làm sao em biết được lý do bận của anh chỉ là cái cớ.
– Em có thấy mình đang làm quá vấn đề lên không? Em vẫn tổ chức sinh nhật cùng bạn bè. Không có anh thì làm sao? Anh cũng chỉ như….
Quân nói đến đây thì bất ngờ chị Quyên lao tới ôm chầm lấy anh. Tôi cố tỏ vẻ không quan tâm rảo bước thật nhanh qua hai người nhưng không hiểu sao tự nhiên lòng tôi lại nhói lên một cái như bị kim đâm. Trên đường về nhà tôi cứ tự chửi chính mình “ Nhi ơi mày sao vậy? Người ta yêu nhau, ôm nhau là chuyện thường tình thôi mà, sao mày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nua-doan-duyen/2587050/chuong-11.html