Tôi nghe xong, chợt sững sờ cả người, dường như không thể tin nổi vào tai mình tôi còn hỏi đi hỏi lại chị Bích. Chị ấy nhìn tôi, cười cười bảo:
– Chị đùa em làm gì, em có thai rồi. Chúc mừng em nhé. Mà em báo tin luôn cho chồng em đi.
Tôi ngước mắt nhìn chị Bích, sống mũi bất chợt cay xè, hai hốc mắt không biết từ lúc nào đã nóng ran lên, một giọt nước mắt không kìm nén được chảy dài xuống má. Chị Bích thấy như vậy liền ngẩn người, sau một lát chị lúng túng nói:
– Ôi chị vô ý quá, chị xin lỗi em nhé, chị không nhớ ra là em chưa lấy chồng.
Tôi lặng lẽ lắc đầu:
– Không sao chị ạ. Có gì đâu mà chị phải xin lỗi em.
– Thế giờ em tính sao? Cứ nói với bạn trai em xem anh ta giải quyết thế nào, xem có cưới được luôn không. Chứ để lâu có bụng rồi mặc váy cưới sẽ không còn đẹp nữa.
Nghe đến đây tôi bất giác đưa tay chạm xuống bụng mình, bỗng cảm thấy mông lung, đứa bé này xuất hiện khi tôi và anh đã đường ai nấy đi. Trừ việc trễ kinh tôi gần như không có biểu hiện gì của người mang bầu. Hạnh phúc nhất của người phụ nữ là được làm mẹ, nhưng giờ đây niềm vui ban đầu nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một nỗi hoảng sợ chưa từng có. Tôi cười khổ đáp:
– Em và bố đứa nhỏ đã chia tay rồi.
Chị Bích nghe tôi nói vậy ánh mắt chuyển sang đầy thương cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nua-doan-duyen/2587028/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.