Tôi nghe xong cả người như chết lặng, thế giới dường như cũng im bặt vào thời khắc đó. Bốn từ “đứa bé mất rồi” sao mà tàn nhẫn quá vậy. Tôi giương to đôi mắt thẫn thờ nhìn cái Ly và cái Ngân, tâm can tôi như bị ai xé nát. Tôi không tin, không muốn tin, con của tôi đã lớn rồi, siêu âm đợt gần đây nhất con đã được 2,6kg, bác sĩ còn khen con trộm vía phát triển tốt, thậm chí bác sĩ còn chụp cho tôi xem bức ảnh con đang cười, làm sao con dễ dàng từ bỏ tôi như thế được. Tôi liên tục lắc đầu, tôi không cho phép nước mắt mình rơi vì con của tôi vẫn khỏe mạnh, tại sao tôi phải rơi nước mắt cơ chứ. Tôi cố gắng dùng hết sức để bật dậy, tôi phải đi tìm con, chắc là thằng bé đang nằm phòng kế bên thôi. Thế nhưng tôi vừa bước xuống giường cả người đã ngã quỵ xuống, cái Ngân vội vàng quỳ gối xuống sàn để đỡ tôi dậy, đau lòng nói:
– Nhi, mày định đi đâu? Sức khỏe mày vẫn còn đang yếu lắm.
Tôi ngước đôi mắt thẫn thờ nhìn cái Ngân, yếu ớt bảo:
– Buông tao ra…tao phải đi tìm con tao. Thằng bé sinh thiếu tháng, chắc đang nằm ở phòng ấp đúng không?
Cái Ngân nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng khàn đục:
– Nhi, mày đừng như vậy, hãy để thằng bé được ra đi thanh thản.
– Mày nói dối, mày đừng lừa tao nữa, con tao vẫn khỏe mạnh đúng không?
– Mày tỉnh táo lên đi, con mày đã mất thật rồi. Thằng bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nua-doan-duyen/2587026/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.