"A. . . Huyên HUyên, cô hẳn không độc ác như vậy đi." Đường Sâm lúc này che che phía dưới.
"Huyên Huyên, tôi nói cho cô a. Nếu cô biến tôi thành thái giám, Sương Sương nhà cô cũng không có tính * * * phúc rồi." Đường Sâm nhìn Hạ Du Huyên đang từng bước tiến gần phía mình, đành phải lôi Mộc Y Sương ra làm lá chắn.
Thế nhưng, tựa như cũng không có tác dụng "Không sao. Sương Sương nhà tôi đáng yêu như vậy, người theo đuổi cô ấy có rất nhiều, còn sợ thiếu một Đường Sâm hay sao?"
"Hơn nữa, nhân phẩm của anh tồi tệ như vậy, suốt ngày bưng một khối hoa tâm đi tìm một vài cô gái sặc sỡ, tôi còn không yên tâm giao Sương Sương nhà tôi cho anh."
"Hạ Du Huyên. . . A. . .Cô đừng tới!" Đường Sâm hoảng sợ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào con dao có khả năng lấy đi hương khói nhà họ Đường. Đúng lúc này, một luồng ánh sáng bạc xét qua chính giữa đũng quần.
"mẹ nó, nếu không phải lão tử đã học qua công phu, hương khói nhà họ Đường tôi đã bị cô chặt đứt rồi." Đường Sâm thở hổn hển.
Đáng ghét là phía sau Hạ Du Huyên có tên biến thái yêu nghiệt nào đó làm lá chắn. Anh có tức cũng không dám làm bừa, đành phải lôi kéo Thanh Long và Ngân Long cùng xuống nước "Này song sinh, hai người còn ăn sao? đều đã ăn xong hết rồi."
Ai ngờ, Hạ Du Huyên hừ lạnh một tiếng, quay đầu nhu thuận hướng Thanh Long và Ngân Long cười nói "Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-vuong-tro-ve-tong-giam-doc-cho-tron/3096645/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.