Nhanh chóng đi dép, chạy đến bàn ăn, ngồi xuống.
Không đợi Lãnh Liệt Hàn lấy đũa ra, liền tự mình dùng tay nhấc một miếng thịt gà cho vào miệng, nhai bèm bẹp, thỉnh thoảng còn than thở "Ôi ôi . . . Ngon quá."
Lãnh Liệt Hàn bất đắc dĩ lắc đầu, cô nhóc này thật sự càng ngày càng làm càn rồi. Đến đũa cũng chưa cầm đã trực tiếp dùng tay bốc lên.
Bàn tay to lớn nâng lên, giúp cô lau đi những vết dầu mỡ dính trên khóe miệng, rồi nhét đôi đũa vào trong tay cô "Bảo bối, cầm đũa ăn. Không ai tranh với em."
"Ừm. . .Hàn, anh làm thật ngon. Tay nghề quá giỏi! Nếu có ngày nào đó anh thất nghiệp, em cảm thấy anh có thể đi làm đầu bếp." Hạ Du Huyên vừa ăn vừa nói.
Thất nghiệp?
Lãnh Liệt Hàn nhíu mày, cho dù anh đem toàn bộ tiền bạc ném xuống biển, cũng không thất nghiệp được!
Giá trị của bản thân anh cho đến bây giờ vẫn không có người nào có thể biết được đến tuột cùng là có bao nhiêu. Ngay cả bản thân anh cũng không biết.
"Oa oa. . .Thơm quá." Đường Sâm đột nhiên xuất hiện, khiến Hạ Du Huyên đang ăn phải giật mình.
"Khụ khụ. . . Khụ khụ. . ." Lãnh Liệt Hàn đau lòng nhẹ nhàng vỗ vỗ phía sau lưng Hạ Du Huyên, nhìn cô ho khan.
Trừng mắt với tên đầu sỏ Đường Sâm đã gây ra chuyện.
Tên đầu sỏ vẫn nhìn chằm chằm vào đồ ăn trên bàn "Hàn, anh trổ tài sao, giỏi quá."
Đường Sâm không cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-vuong-tro-ve-tong-giam-doc-cho-tron/3096644/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.