"Em ăn xong rồi, em phải đi đây. . ." Hạ Du Huyên vội vàng đứng dậy, người đàn ông nào đó vội vàng kéo tay cô lại, nhắm trúng miệng cô hôn chụt một cái, rồi mới buông tay ra.
"Ừm, cẩn thận một chút."
"Biết rồi." Hạ Du Huyên cầm bình giữ nhiệt, hào hứng đi phía sau lưng Thanh Long.
"Ôi. . .Hàn, em phát hiện anh càng ngày càng bỉ ổi rồi." Đường Sâm thoáng nhìn qua bóng lưng Hạ Du Huyên, quay đầu nhìn về phía Lãnh Liệt Hàn nói.
"Ừm, tôi cũng thấy vậy. Cậu thử nói xem, tôi bỉ ổi ở chỗ nào?" Lãnh Liệt Hàn cực kỳ nghiêm túc gật đầu.
"Chỗ nào cũng bỉ ổi, đặc biệt là nụ cười, anh cười lên trông càng bỉ ổi." Đường Sâm căm giận nói xong, xoay người rời khỏi biệt thự.
Lãnh Liệt Hàn quay đầu, nhìn về phía Ngân Long "Cậu cảm thấy sao?"
Ngân Long không nghĩ tới đương gia sẽ hỏi mình, nhất thời không biết nói gì "Hix. . . Đương gia cảm thấy là cái gì thì chính là cái đó."
"Tôi là hỏi cậu." Lãnh Liệt Hàn nói xong, lưu lại cho Ngân Long một bóng lưng lãnh khốc cuồng ngạo.
Ngân Long ngẩn người, kỳ thật hắn cũng cảm thấy, từ sau khi Hạ Du Huyên tới đây, đương gia hoàn toàn đổi thành người khác, trước khi nụ cười vô cùng lãnh huyết tà khí. Khiến cho người khác vừa thấy đã cảm nhận được cái chết đang đến gần.
Thế nhưng bây giờ, nụ cười tại sao lại bỉ ổi như vậy!
Ngân Long lắc lắc đầu, thần tốc đuổi theo cước bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-vuong-tro-ve-tong-giam-doc-cho-tron/3096620/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.