Trong phòng bếp, do tâm tình khá tốt, bóng dáng nho nhỏ đang không ngừng bận rộn nấu canh gà.
Lãnh Liệt Hàn lúc này cũng đã thay xong bộ tây trang màu trắng, dựa vào bên cạnh cửa.
"Bảo bối, buổi sáng tốt lành."
Hạ Du Huyên chuẩn bị xong canh gà, cẩn thận bưng ra ngoài "Buổi sáng tốt lành. Hàn, mau nếm thử đi. Em tự tay nấu canh gà nha."
Lãnh Liệt Hàn cúi đầu xuống, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô, kết quả uống canh gà xuống, còn rất tà mị liếm liếm khóe môi "Rất ngon."
Ai ngờ, cô gái nào đó cao hứng nhảy dựng lên "Oa oa, vậy em có thể đem canh gà cho Oánh Oánh dùng rồi."
Lãnh Liệt Hàn tâm tình vốn vô cùng tốt, nghe thấy lời này của cô, sắc mặt bỗng dưng lạnh xuống, hóa ra cô nhóc này muốn biến anh thành chuột bạch đi thử đồ ăn sao?
"Hử? Bảo bối, thì ra không phải đặc biệt làm cho anh sao." Lãnh Liệt Hàn ghen tị kéo Hạ Du Huyên ôm vào trong lòng.
Hạ Du Huyên chợt khựng lại, tại sao cô lại quên mất người đàn ông này vô luận là ai cũng đều ăn dấm chua a.
Hôn lên khóe miệng người đàn ông một cái, lấy lòng nói "Hàn, Oánh Oánh ở bệnh viện không phải không có ai chiếu cố cô ấy hay sao? Em chỉ là lo lắng cho cô ấy mà thôi."
Lãnh Liệt Hàn nhàn nhạt mở miệng, ôm cô đi về phía bàn ăn "Bảo bối, anh đã sắp xếp 20 người vệ sĩ canh giữ chung quanh bệnh viện rồi, em còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-vuong-tro-ve-tong-giam-doc-cho-tron/3096619/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.