"Bảo bối, em càng ngày càng dễ dàng ẩm ướt." Âm thanh khiêu gợi của người đàn ông vang lên.
"Ưm. . ." Hạ Du Huyên không thoải mái ôm cổ người đàn ông.
"Bảo bối, rất muốn phải không?" Ngón tay linh hoạt của Lãnh Liệt Hàn ở bên trong không ngừng luận động.
Kích thích đến từng tế bào thần kinh của Hạ Du Huyên, cô muốn anh, rất muốn rất muốn.
"Bảo bối, gọi anh. Nói Hàn, em muốn anh, em muốn anh, cho em." Âm thanh mị hoặc của Lãnh Liệt Hàn truyền vào bên trong lỗ tai Hạ Du Huyên.
"Hàn, em. . . em muốn anh. Cho em." Hạ Du Huyên nhu thuận lặp lại lời nói của Lãnh Liệt Hàn.
Lãnh Liệt Hàn nhếch môi, hạ thân đâm vào thật sâu, bàn tay to lớn nắm lấy chiếc eo nhỏ của Hạ Du Huyên, dũng mãnh ra sức vận động "Bảo bối, nhớ kỹ. Em là của anh, em là của Lãnh Liệt Hàn anh."
"Ưm. . . A. . .Hàn, nhẹ, nhẹ một chút." Hạ Du Huyên gần như sắp bị người đàn ông giống như mãnh thú này đánh bay ra ngoài, nếu như không phải anh đang gắt gao lấy ôm cô, chỉ sợ đã sớm bay ra ngoài từ lâu rồi.
"Bảo bối, anh yêu em, cực kỳ cực kỳ yêu em." Lãnh Liệt Hàn cúi đầu, ngậm chặt lấy 'tiểu bạch thỏ' cao ngất của cô, bàn tay to lớn nắm bên còn lại, nhào nặn ra đủ hình dạng.
"Ưm. . . hừ. . . Hàn, sâu quá." Hạ Du Huyên sắp không chịu nổi nữa rồi.
Lãnh Liệt Hàn từng đợt rồi lại từng đợt đụng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-vuong-tro-ve-tong-giam-doc-cho-tron/3096617/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.