Đầu bên kia, khi Hạ Du Huyên đang ở trong nhà vui vẻ thì đột nhiên nhận được điện thoại từ Hoàng Ngọc Oánh.
“A lô, Oánh Oánh, làm sao vậy?”
“Này, Huyên Huyên, mình ở lại bệnh viện một mình cũng không sao đâu. Cậu để cho Đường thiếu cùng Thanh Long tiên sinh về trước đi.”
“Nhưng mà…”
“Huyên Huyên, bọn họ cũng có việc riêng của mình mà, không thể cả ngày ở bên mình được.”
“Vậy… Cậu ở một mình không có việc gì chứ?”
“Không sao đâu, yên tâm đi. Ở đây không phải còn có bác sĩ cùng y tá nữa sao?”
“Ừm… Được rồi.” Hạ Du Huyên suy nghĩ một hồi rồi mới đáp ứng.
Sau khi cúp điện thoại, Hạ Du Huyên đứng trên sofa hung hăng chống nạnh, suy nghĩ lại mọi chuyện: Hừ, khẳng định lại là tên Đường Sâm chết tiệt này, xem tôi sau này sẽ chỉnh anh như thế nào.
Đường Sâm đang vui sướng phi ra khỏi bệnh viện, bỗng dưng hắt hơi một cái “Chết tiệt, cái thời tiết quỷ quái gì thế này, làm hại bản thiếu gia bị hắt xì hơi.”
Thanh Long liếc mắt nhìn Đường Sâm một cái, hắn cảm thấy Đường Sâm sắp gặp xui xẻo lớn rồi.
Biệt thự gần biển.
Lãnh Liệt Hàn vừa mới tắm xong đi ra ngoài liền nhìn thấy Hạ Du Huyên đang nhảy loạn trên ghế sofa, vội vàng đi đến, bế cô ngồi vào trong ngực mình:
“Nhóc con, về sau không cho phép đứng trên sofa nhảy loạn.” Sofa rất mềm, ngộ nhỡ không cẩn thận ngã xuống đất rồi bị thương ở đâu đó, chẳng phải sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-vuong-tro-ve-tong-giam-doc-cho-tron/3096614/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.