Hoàng Ngọc Oánh không chịu được, lúng túng phá vỡ bầu không khí trầm mặc "Lãnh thiếu gia, chuyện của Huyên Huyên, chúng ta không có tư cách nóiđến, càng không thể nói về bất kì thứ gì của cô ấy. Tôi chỉ có thể nói,khi nào Huyên Huyên muốn nói, cô ấy sẽ chủ động nói với anh. Dù cho anhcó bức cô ấy như thế nào đi nữa, cô ấy cũng sẽ rất ngang ngược, khôngchịu tiết lộ dù chỉ một chút. Điểm này, hẳn là rất giống với người nàođó.
Lãnh Liệt Hàn nhìn khóe miệng chua sót của Hoàng Ngọc Oánh, đối vớingười nào đó từ trong miệng cô ta nói ra, anh không có một chút để ý,điều anh để ý, chỉ có Hạ Du Huyên.
"Cảm ơn Hoàng tiểu thư nhắc nhở, tôi ra ngoài một chút." Lãnh Liệt Hàn đứng dậy.
"Ừm, một mình tôi không sao. Đi tìm cô ấy đi." Hoàng Ngọc Oánh ôn nhugật đầu. Người đàn ông này cực kỳ sủng Huyên Huyên, là người ai cũng đều nhìn ra điều đó. Giao Huyên Huyên cho anh, hẳn là quyết định đúng đắn.
Bằng không, người kia kiểu gì cũng sẽ ngăn cản. . . .
Hạ Du Huyên ngồi cạnh bể phun nước bên ngoài bệnh viện, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng vuốt vuốt mặt nước.
"Hàn." Hạ Du Huyên xoay người, ôm chặt lấy người đàn ông. Cái đầu nhonhỏ chôn sâu trong bộ ngực rắn chắc của anh. Nghe nhịp tim trầm ổn củaanh, trong lòng dần dần an tĩnh.
"Ừm, bảo bối. Anh đây." Lãnh Liệt Hàn nhẹ giọng đáp lại, ôm lấy cô, ngồi lên chân mình.
"Hàn, anh nhất định muốn biết nguyên nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-vuong-tro-ve-tong-giam-doc-cho-tron/3096612/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.