Hạ Du Huyên tâm tình rất tốt, vừa đi vừa ngâm nga một ca khúc nào đó, cầm bình giữ nhiệt đi vào phòng bệnh của Hoàng Ngọc Oánh, lại phát hiện, bên trong xuất hiện một người mà cô không hề ngờ đến.
Sở Thiên Ngạo!!!!
Hạ Du Huyên nhớ rõ người đàn ông này, đây là người đàn ông có khí chất không hề thua kém Lãnh Liệt Hàn.
Nhìn thấy Hạ Du Huyên đi vào, ánh mắt Sở Thiên Ngạo vốn băng lãnh đến cực hạn, lại tăng thêm một tia ôn nhu.
Không ai chú ý tới, ánh mắt ôn nhu kia trong chớp mắt đã biến mất.
"Tôi về trước đây." Ngữ khí lạnh băng của Sở Thiên Ngạo khiến cho thân thể Hạ Du Huyên khẽ run một cái. Người đàn ông này rất lạnh.
Nhìn thấy Sở Thiên Ngạo rời đi.
Hoàng Ngọc Oánh mới mở miệng: "Huyên Huyên, cậu đã đến rồi." Hoàng Ngọc Oánh nhìn thấy Hạ Du Huyên không nói lời nào, còn tưởng rằng cô bị dọa sợ.
Kỳ thật đối với Sở Thiên Ngạo, Hạ Du Huyên có một loại cảm giác rất đặc biệt. Không thể nói rõ đó là cái gì, dù sao cô cũng cảm thấy ở Sở Thiên Ngạo có một loại cảm giác rất quen thuộc, quen thuộc đến mức khiến cho cô mỗi lần nhìn thấy hắn đều giống như nhìn thấy người thân.
"Ừm, người vừa rồi. . . ." Hạ Du Huyên đem bình giữ nhiệt đặt lên bàn, cẩn thận múc ra một chén cho Hoàng Ngọc Oánh.
"Anh ấy. . . là vị hôn phu của mình." Hoàng Ngọc Oánh cười khổ.
"Vị hôn phu? Sao mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-vuong-tro-ve-tong-giam-doc-cho-tron/3096622/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.