Edit: Linh Nguyệt
Bị một đôi mắt sắc lạnh và khắc nghiệt quét qua người đã khiến cho cổ của Bùi Hạo Nhiên đột nhiên trở nên lạnh toát, anh nhanh chóng giơ tay lên đầu hàng rồi nói, "Được rồi, tôi sai rồi!"
Tuy nhiên, anh cũng thực sự rất tò mò về lý do trọng đại nào mà lại có thể khiến cho người bạn tốt của anh trở thành bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ như bây giờ.
Anh đã nhìn thấy gì trên khuôn mặt của người đàn ông đang ngồi gục xuống trước mặt? Do dự, cảm giác tội lỗi, áy náy? Ngay giờ phút này đây, Bùi Hạo Nhiên thực sự muốn có một ai đó đến để tát mình hai cái thật mạnh, sau đó mới nói với anh rằng anh là bị ảo giác mà tưởng tượng ra.
Nhưng thật không may cho anh, tất cả những điều này lại là sự thật!
"Nói đi, nếu là chuyện giữa nam và nữ thì cậu biết đấy, tôi – người bạn tốt của cậu còn được mọi người gọi với danh xưng là Bùi thiếu gia vạn hoa tùng trung quá, phiến diệp bất triêm thân*, có thể cho cậu tham khảo một chút về vấn đề này."
* * *
*vạn hoa tùng trung quá, phiến diệp bất triêm thân: Đi qua vạn bụi hoa không một phiến lá dính thân, ý chỉ người phong lưu đa tình nhưng chưa từng chịu trách nhiệm với ai.
* * *
Sau khi liếc nhìn thoáng qua người bạn tốt của mình một cái, Tống Thành lại tựa lưng vào ghế ngồi, đôi môi mỏng của anh khẽ mấp máy, trong khi đôi mắt thì lại ngước nhìn lên phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-nghien-treu-gheo-nam-than/1134344/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.