"Hưu Hưu năm nay mấy tuổi rồi?" Sở Lâm nhẹ nhàng nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm của Hưu Hưu.
Năm nay… mấy tuổi...
Wow, nó dường như đang tỏa sáng rực rỡ.
Trong đầu của Hưu Hưu đã bị những viên đá quý sáng chói trước mặt làm lóa mắt, câu hỏi của cô ấy lập tức biến thành một làn gió, vừa lọt vào tai đã biến mất.
Thấy cô bé nhìn chằm chằm vào cổ mình không chớp mắt, dáng vẻ giống hệt một con mèo thèm ăn. Sở Lâm mỉm cười, chỉ vào sợi dây chuyền và hỏi: "Hưu Hưu thích cái này à?"
Sở Lâm vừa nói, Hưu Hưu mới biết việc mình đang lén lút nhìn vào thứ lấp lánh của người khác đã bị phát hiện rồi, cô bé xấu hổ che mặt, gật đầu: "Đẹp ạ~"
Sở Lâm bị vẻ ngoài đáng yêu của cô cháu gái làm mê mẩn, đến mức vẫy tay với Cố Kỳ bên cạnh: "Tiểu Kỳ, lại đây giúp mẹ gỡ chiếc vòng cổ ra."
Cố Kỳ đoán Sở Lâm muốn đưa chiếc vòng cổ cho bé mập này nên cau mày, oán giận nói: "Không phải chứ mẹ, mẹ muốn tặng là tặng ngay chiếc vòng cổ trị giá hàng trăm ngàn tệ à. Vậy sao mẹ lại có thể cắt bớt sinh hoạt phí của con dứt khoát thế nhỉ?"
Sở Lâm trợn mắt nói: "Mau lên! Nếu còn nói nhảm nữa, cẩn thận tháng này mẹ sẽ không cho con một xu."
Cố Kỳ bĩu môi, không dám nói thêm gì nữa, gỡ chiếc vòng cổ ra.
Sở Lâm đem sợi dây chuyền đặt ở trước mặt Hưu Hưu: "Nếu Hưu Hưu thích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-ac-doc-la-mot-be-rong/3402249/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.