Sở Yến được bảo mẫu Tôn Giai đưa về phòng.
Tôn Giai rút khăn giấy đưa cho cậu ta lau nước mắt, nhẹ giọng hỏi: "Không phải dì đã bảo cháu đừng cãi nhau với cha sao? Lần này là vì lý do gì?"
Sở Yến hơi mếu, kể cho cô ta nghe những chuyện gì đã xảy ra.
Trong mắt Tôn Giai lóe lên một chút khó hiểu, thở dài rồi nói: "Tiểu Yến, cháu cái gì cũng giỏi, nhưng lại quá ngây thơ. Nhìn Hưu Hưu thông minh biết bao, thấy cha là chủ động nhận lỗi, không những không bị trách, mà còn càng được yêu thương hơn. Cháu phải học hỏi em gái đi."
Trong mắt Sở Yến hiện lên sự tủi thân: "Ngay cả dì Tôn cũng thích Sở Hưu Hưu sao?"
Tôn Giai sờ đầu cậu ta, khóe nhếch môi cười: "Làm sao có thể được? Tiểu Yến luôn là người dì Tôn yêu thương nhất. Dì đã nói rồi, cháu có thể coi dì như mẹ, dì sẽ giống như người mẹ yêu thương cháu."
Nhắc đến mẹ mình, Sở Yến cúi đầu, cảm thấy suy sụp.
Tôn Giai chậm rãi nói tiếp: "Tiểu Yến, nghe cháu vừa rồi nói, dì nghĩ sau này cháu không nên quá thân thiết với Hưu Hưu. Cháu nhìn xem, em gái tuổi còn nhỏ đã thông minh như vậy, cha cũng bảo vệ em gái như thế, dì Tôn sợ sau này cháu sẽ bị bắt nạt."
Nếu là trước đây, sau khi nghe được lời này, có lẽ sẽ kích thích sự hiếu thắng của Sở Yến, khiến cậu ta muốn đi gây rối với Sở Hưu Hưu.
Nhưng bây giờ Sở Yến có chút bối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-ac-doc-la-mot-be-rong/3402248/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.