Ba đứa trẻ cùng nhau ngồi xuống giống như đã trở thành một nhóm nhỏ, Sở Yến lại bị loại trừ nên có chút không vui.
Đây là nhà của cậu ta, cậu ta mới là người đứng đầu nhóm.
Suy nghĩ, Sở Yến hất cằm lên và hỏi: "Này, có muốn chơi trốn tìm không?"
Chơi trốn tìm?
Lại một điều mới lạ mà Hưu Hưu chưa từng nghe tới.
Hưu Hưu nghiêng đầu hỏi Tạ Chấp: "Anh Tiểu Chấp, chơi trốn tìm là cái gì?"
Tạ Chấp bỏ Lego vào trong hộp, giải thích đơn giản: "Em trốn, người khác sẽ đi tìm em."
Ồ~
Hưu Hưu gật đầu tỏ vẻ hiểu ý.
Văn Anh nắm tay Hưu Hưu, nói: "Hưu Hưu, chúng ta cùng chơi đi!"
Hưu Hưu lại quay đầu nhìn Tạ Chấp: "Anh Tiểu Chấp, anh chơi không?"
Tạ Chấp lắc đầu: "Anh không chơi."
Từ chối không chút do dự.
Sở Yến hừ nhẹ một tiếng: "Chúng tôi cũng không cần cậu!" Có thể loại trừ Tạ Chấp, cậu ta rất vui vẻ.
Cậu ta kéo Văn Anh đứng dậy, nhìn Hưu Hưu lần nữa, dùng giọng ra lệnh: "Mày ở đây đếm đến một trăm, tao và Anh Anh sẽ trốn đi, đếm xong mới được đi tìm, biết không?"
Lông mày của Hưu Hưu dần dần hình thành một ngọn đồi nhỏ: "Em không biết."
Cô bé hiểu là khi nào anh Tiểu Yến và Anh Anh đi trốn rồi thì mới đi tìm, nhưng mà "Hưu Hưu không biết đếm đến một trăm."
Sở Yến lộ vẻ chán ghét: "Sao đến cái này mày cũng không biết? Mày thật ngu ngốc!"
Bị mắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-ac-doc-la-mot-be-rong/3402247/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.