Rõ ràng là Tạ Chấp không mặc kệ Hưu Hưu như viên kẹo dẻo này được.
Cậu sợ mình vừa rời đi, cô bé sẽ nhặt thứ gì đó không biết tên lên và cho vào miệng.
Hưu Hưu ngơ ngác nhìn Tạ Chấp, biết mình nhất định đã làm sai chuyện gì đó, cô bé đứng dậy cẩn thận chạm vào tay Tạ Chấp: "Anh Tiểu Chấp, anh đừng giận, Hưu Hưu sẽ không ăn đâu."
Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô bé cắt ngang sự im lặng của Tạ Chấp, cậu mở miếng nhựa dẻo trong lòng bàn tay ra nói: "Đây là đất sét khô, không ăn được, có độc."
Đất sét tự khô không thể ăn được, nó có độc!
Hưu Hưu gật đầu dứt khoát: "Em nhớ rồi!"
Cô bé lại nhặt một cục màu tím khác lên và hỏi: "Cái này cũng vậy sao?"
Tạ Chấp gật đầu.
"Cái này cũng vậy sao?"
"Ừm."
Tạ Chấp quyết định bỏ hết đất sét tự khô vào trong hộp, nhón chân đẩy nó ra khỏi tầm với của Hưu Hưu: "Những thứ này đều không được ăn."
Hưu Hưu ngơ ngác đứng đó, không biết còn chơi cái gì nữa, vô thức định cắn ngón tay.
Tạ Chấp vội vàng rút tay cô bé ra: "Tay bẩn rồi."
Tạ Chấp khẽ cau mày, dường như có chút mất kiên nhẫn.
Cậu đưa Hưu Hưu vào phòng vệ sinh, rửa tay cho cô bé rồi hỏi: "Em có thể tự mình đi tìm dì Vương được không?"
Tâm trạng của Tạ Chấp dao động đương nhiên hệ thống sẽ không buông tha: [Hưu Hưu, nói không đi.]
Hưu Hưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-ac-doc-la-mot-be-rong/3402246/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.