"Anh Tiểu Chấp~"
Căn phòng vốn yên tĩnh lại một lần nữa nghe thấy giọng sữa trong trẻo của cô bé, Tạ Chấp ngưng lật sách, quay đầu nhìn.
Cố Kỳ bế Hưu Hưu vào phòng Tạ Chấp, nhìn xung quanh như một bề trên nhưng cũng không nói tới việc mình đến đây làm gì.
Cậu chủ chưa từng xin lỗi ai nên rất khó lấy được tinh thần.
Nhưng bé mập trong tay lại không cho phép cậu ta trốn thoát.
Hưu Hưu khua khua đôi tay nhỏ xíu: "Anh Tiểu Chấp, em dẫn anh trai xấu tới đây để xin lỗi anh~"
Xin lỗi?
Tạ Chấp sửng sốt, không hiểu cô bé đang nói cái gì.
Khóe miệng Cố Kỳ giật giật khi nghe cô bé gọi mình như vậy, tại sao gọi Tạ Chấp là anh Tiểu Chấp, nhưng đến lượt cậu ta lại trở thành anh trai xấu?
Mà cậu ta còn là anh họ nữa đó! Cố Kỳ chán nản.
"Này, bé mập... Ờ, nhóc, anh tên Cố Kỳ, em phải gọi anh là anh Tiểu Kỳ biết không hả?" Cố Kỳ không hài lòng với bé mập trong ngực.
Hưu Hưu lại bĩu môi: "Không, bây giờ anh vẫn là anh trai xấu. Anh chỉ có thể là anh Tiểu Kỳ sau khi anh xin lỗi anh Tiểu Chấp."
Nhìn thấy cô bé liên tục nhắc đến câu xin lỗi, Cố Kỳ càng thêm chán nản.
Ánh mắt Tạ Chấp bình tĩnh, hỏi: "Xin lỗi cái gì?"
Hưu Hưu khoa tay múa chân giải thích: "Lúc nãy anh trai xấu mắng anh…"
"Mắng anh…"
Ơ? Mắng gì nhỉ?
Hưu Hưu đột nhiên bị bí, động tác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-phu-ac-doc-la-mot-be-rong/3402250/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.