“Không thể nào!”
An An hét lên, đôi mắt cô ta trừng lớn phủ đầy sự điên loạn.
“Mày nói dối, mày không được anh Sở Thần cứu, mày đã bị lũ đàn ông hôi thối làm bẩn rồi! Mày chỉ đang ngụy biện để chọc tức tôi thôi chứ gì? Hừ, đừng mơ! Tao sẽ đi tìm anh ấy để vạch trần bộ mặt thối nát của mày ra!”
An An bật cười to, ngoại trừ Tĩnh Hàm thì trạng thái hiện tại của cô ta đã dọa sợ tất cả mọi người.
Cô không thèm để ý với trò điên khùng của cô ta mà quay sang nhìn ông Cường, nói:
“Chuyện ngài Trầm tấn công Lý thị hòng yêu cầu dượng xử tội An An cháu không hề biết, cháu cũng là người của nhà họ Lý, Lý thị lại là tâm huyết của bà dì, cháu sẽ không làm nó bị tổn thất, chỉ là việc hôm nay khiến cháu không vui, dượng cảm thấy nên làm thế nào bây giờ?”
Lời uy hiếp trần trụi như thế sao ông Cường lại không nghe ra, đây là nguyên nhân tại sao ông ta không tham gia vào cuộc tranh chấp vừa rồi, bởi vì trong khi mọi người đều sợ mấy đứa nhỏ bị đưa đến đồn công an thì ông ta lại sợ Tĩnh Hàm sẽ nhờ Sở Thần gây khó dễ cho Lý thị.
Nhất thời ông Cường giận con gái giận luôn cả vợ, bị bà Tuyết tát một cái, Tĩnh Hàm mắng một câu thì đã sao? Có cần làm ầm lên thế không?
Ông Cường điều chỉnh trạng thái xong bèn cười nói:
“An An còn nhỏ không hiểu chuyện mong cháu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/not-chu-sa-cua-dai-lao/3479727/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.