Trên lầu.
Bà Tuyết nắm chặt tay của Tĩnh Hàm, nước mắt rưng rưng.
“Bà dì xin lỗi cháu, đều tại bà già cả mắt mù tai điếc không biết đám nhỏ làm chuyện tày trời với cháu, bà nhận hết, cháu muốn cái gì bà cũng đều cho cháu.”
Tĩnh Hàm lau nước mắt cho bà, trong lòng vô cùng cảm động.
Rốt cuộc cô cũng có người thương mình rồi.
“Ngài Trầm đã giúp cháu đòi công bằng rồi, cháu sẽ không đưa An An và đôi song sinh vào tù, nhưng nếu không làm cái gì cháu không cam tâm...”
Bà Tuyết biết cô lo lắng điều gì bèn nói:
“Không tống chúng nó vào tù khiến lý lịch để lại vết nhơ thì chúng nó nên quỳ lạy cảm ơn cháu rồi, bà sẽ không trách cháu, hiện tại mới lớn còn như vậy, đợi lớn muốn dạy đã trễ.”
Tĩnh Hàm gật đầu không nói gì thêm.
Bà Tuyết vuốt ve mái tóc của cô, ánh mắt tràn ngập lo lắng.
“Cậu Sở Thần kia có tốt với cháu không?”
Nghe bà hỏi, trong đầu Tĩnh Hàm hiện ra dáng vẻ dịu dàng săn sóc của người đàn ông kia.
Cô không hiểu, rõ ràng lúc mới gặp anh không thích cô thậm chí có ác cảm, nhưng hiện tại anh đối xử với cô rất tốt, cô muốn gì anh cũng mua cho hơn nữa không cần cô yêu cầu anh đã thay cô xử lý nhà họ Lưu và cảnh cáo nhà họ Lý.
Thái độ thay đổi đột ngột như thế khiến cô bối rối không biết phải làm sao đối mặt với anh.
Thà rằng anh cứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/not-chu-sa-cua-dai-lao/3479728/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.