Không biết có phải nghe lọt tai hay không mà Tĩnh Hàm thật sự thở chậm bằng mũi. Đúng, cô không thể chết!
Dù lòng tự trọng của cô có bị ném xuống đất chà đạp đi chăng nữa thì cô cũng phải sống. Cô muốn trả thù Tuấn Hào, trả thù nhà họ Lưu và cả... người đàn ông hại đời cô nữa.
Dần dần mặt mày của Tĩnh Hàm đã hồng hào trở lại, Sở Thần bèn buông bàn tay đang đặt trên miệng của cô xuống.
Anh để cô tựa đầu vào lòng mình, cũng không dám chạm vào người cô vì sợ cô phản cảm.
Một lúc sau Tĩnh Hàm cố chống đỡ cơ thể đau nhức cách xa khỏi Sở Thần, sau đó lôi kéo chiếc chăn che trước người mình rồi nhìn anh với đôi mắt đỏ hoe.
Cô mím chặt môi, bàn tay siết chặt tấm chăn, hít thở thật sâu rồi cười nói:
“Hóa ra ngài Trầm có sở thích chiếm đoạt đời con gái của người ta trong khi họ không có khả năng phản kháng nhỉ?”
Lúc này nụ cười trên mặt Tĩnh Hàm còn khó coi hơi cả khóc, Sở Thần nhìn mà đau lòng không thôi, hiện tại anh rất muốn ôm cô vào lòng mà an ủi nhưng không thể, cô sẽ càng thêm chán ghét anh.
Kế tiếp anh lại nghe cô nói:
“Nếu tối qua tôi đã khiến chú hài lòng rồi thì có thể xin chú một ân huệ được chưa?”
Sở Thần siết chặt nắm đấm, nỗ lực che lấp thất thố trên mặt mình rồi gật đầu.
Tĩnh Hàm khẽ thở ra một hơi, ban đầu khi biết mình mất thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/not-chu-sa-cua-dai-lao/3479713/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.