Hơn ai hết Sở Thần biết Tĩnh Hàm có lòng tự trọng rất cao, để chấp nhận làm tình nhân cho người ta, cô đã phải hạ quyết tâm đến cỡ nào.
Sở Thần lấy điện thoại ra sai trợ lý mang một bộ đồ nữ vào phòng khách sạn, đêm qua anh mất khống chế nên đã xé rách quần áo của cô rồi.
Tĩnh Hàm nghe anh phân phó đáy mắt hiện lên một tia kinh ngạc, thật không ngờ người đàn ông này còn biết săn sóc như vậy, nếu anh không mang quần áo cho cô thì cô chỉ có thể nhờ lễ tân mà thôi.
Dùng dáng vẻ tơi tả thế này nhờ vả người lạ cũng thật nhục nhã, nhưng hiện tại cô không có lấy một người bạn đáng tin để dựa vào, nếu ai đó biết đêm qua cô đã lên giường với đàn ông, chỉ sợ sẽ lập tức bị lan truyền khắp giới con ông cháu cha trở thành trò cười cho chúng.
“Cảm... cảm ơn.”
Tĩnh Hàm nhẹ giọng nói.
Sở Thần gật đầu, trên mặt không tỏ vẻ gì trong lòng đã sớm muốn ôm lấy cô ra sức âu yếm, cô gái nhỏ quá ngoan ngoãn hiểu chuyện.
“Không có gì, em đã đủ mười tám có thể thoát ly khỏi nhà họ Lý, đám nhãi ranh kia hại em được một lần sẽ có lần thứ hai, cũng không biết khi nào chúng lại quăng em lên giường của người lạ, chi bằng dọn tới chỗ của tôi sống đi.”
Sở Thần muốn Tĩnh Hàm có được không gian thoải mái để sống và học tập, nếu cô về với anh, anh hận không thể cho cô tất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/not-chu-sa-cua-dai-lao/3479714/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.