Nghe ông Phát cố tình khoe thành tích của con trai út, Sở Thần không nói gì nữa, chỉ là anh không thích chàng trai trẻ kia, có lẽ đây là bản năng bẩm sinh chăng?
Tuy nhiên che giấu cảm xúc là năng lực của người làm ăn, cho dù người có trực giác nhạy bén như Tuấn Hào cũng không nhận ra điều khác thường gì.
Không nhận được câu trả lời chắc chắn từ Sở Thần bèn khéo léo xin ra về, chỉ cần không hoàn toàn từ chối, Lưu thị vẫn còn có cơ hội.
Bước ra khỏi văn phòng chủ tịch, ông Phát giảng cho Tuấn Hào nghe một vài thủ đoạn trong giới thương trường, qua đây có thể thấy ông ta rất hài lòng đối với đứa con trai này.
Nghe một hồi Tuấn Hào chợt hỏi:
“Ba cảm thấy thế nào nếu chúng ta kết thông gia với nhà họ Lý?”
Ông Phát hơi khựng lại nhìn chằm chằm vào anh, hỏi:
“Sao con hỏi vậy?”
Tuấn Hào hơi rũ mắt, trầm ngâm một lúc rồi nói:
“Con muốn cưới Tĩnh Hàm.”
Ông Phát nghe vậy càng hoảng hốt, vội kéo con trai ngồi vào xe, sau khi kêu tài xế chạy đi, ông ta mới lên tiếng:
“Con nói cho ba biết, con muốn làm vậy là vì liên hôn tăng thêm địa vị trong thương trường giữa hai nhà hay vì thích Tĩnh Hàm?”
Tuấn Hào thấy ông Phát căng thẳng như thế, hiểu rõ ông ta đang lo sợ điều gì nên mỉm cười đáp:
“Mặc kệ vì nguyên nhân gì, mục đích của con vẫn luôn là lợi ích của Lưu thị.”
Nghe anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/not-chu-sa-cua-dai-lao/3479696/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.